thị dục huyễn ngã

Gia Đình Dục Hỏa: Đẩy Ngã Anh Trai. Đề Cử. Đọc Truyện (3) 6.75 /10 trên tổng số 4 lượt đánh giá. Thông Tin. Giới Thiệu. D.S Chương. Tác Giả: Tiểu Quỷ. Thị dục huyễn ngã. Giải thích chút .Thưa quý vị cái cụm từ Hán-Việt này nghe cứ trúc trắc thế nào , kiểu như một số bài báo thay vì gọi là máy bay chiến đấu, các bạn viết bài ý,lại viết là chiến đấu cơ !hu hu, hu hu. 10.5 tỷ · 29.5 triệu/m² · 356 m². Châu Đức, Bà Rịa Vũng Tàu. Bán đất Quốc Lộ 56 (Hùng Vương) thị trấn Ngãi Giao 8x44.5m, giá 10,5 tỷ thương lượng mạnh cho khách mua nhanh lẹ. Đường Quốc lộ 56, thị trấn Ngãi Giao, Châu Đức, Bà Rịa Vũng Tàu.Thông tin mô tả. Ngã Đích Nữ Hữu Thị Tang Thi - 我的女友是丧尸. Hắc Ám Lệ Chi Đã hoàn thành Khoa Huyễn. Tận thế phủ xuống , toàn bộ thế giới đều sa vào hắc ám 32 Yêu thích | 581247 Lượt xem | 2299 Theo dõi | 0 Đề cử tháng này. Đọc truyện Yêu thích Theo dõi Đề cử. Triết gia John Dewey nói: thị hiếu mạnh nhất của nhân loại là thị dục huyễn ngã. Selon le philosophe John Dewey, le mobile le plus puissant de la nature humaine, c'est le « désir d'être important ». Truyện Tiên Âm Dục Khúc thuộc thể loại: Truyện Tiên Hiệp, Đô Thị full đầy đủ, cập nhật, truyện được viết bởi tác giả Đệ Ngũ. Đọc truyện ngay tại Truyenff.org jelreurustta1976. Muốn dẫn dụ ai làm một việc gì theo ý ta, chỉ có cách là làm cho người ấy phát khởi cái ý muốn làm việc các bạn nhỡ kỹ điều các bạn nhớ rằng không có một cách thứ hai nào đành, bạn có thể chĩa súng sáu vào bụng một người qua đường mà bắt người đó phải cởi đồng hồ ra đưa cho bạn. Bạn cũng có thể bắt một người làm công phải chăm chỉ làm việc cho tới khi bạn quay lưng đi, bằng cách dọa tống cổ hắn ra chiếc roi mây, bạn có thể bắt con nít vâng lời được. Nhưng những cách tàn bạo đó có những phản động tai hại lắm. Muốn cảm động ai và dẫn dụ người đó tới hành động, chỉ có một cách là người ta muốn gì, cho người ta cái chúng ta muốn những gì? Ít lắm, nhưng khi chúng ta đã muốn thì chúng ta nằng nặc đòi cho kỳ được. Những cái chúng ta muốn là1- Sức khỏe và sanh mạng2- Ăn3- Ngủ4- Tiền của5- Để tiếng lại đời sau6- Thỏa nhục dục7- Con cái chúng ta được mọi sự đầy đủ8- Được người khác coi ta là quan nhà bác học Đức trứ danh về bệnh thần kinh nói rằng hai thị dục căn bản của nhân loại là tình dục và thị dục huyễn gia John Dewey nói thị hiếu mạnh nhất của nhân loại là thị dục huyễn ngã. Xin các bạn nhớ kỹ câu “Thị dục huyễn ngã”. Nghĩa nó vô cùng và bạn sẽ thường gặp nó trong cuốn sách thị dục khác đều dễ thỏa mãn, duy có thị dục đó ít khi được thỏa lắm, tuy nó cũng khẩn cấp như ăn và Lincoln nói “Ai cũng muốn được người ta khen mình”. Chúng ta đều khát những lời khen chân thành mà than ôi! ít khi người ta cho ta cái kẻ nào đã học được cái bí quyết làm thỏa mãn lòng đói khát lời khen đó, nó tuy kín đáo mà giày vò người ta, đâm rễ trong lòng người ta, thì kẻ ấy “nắm được mọi người trong tay mình” và được mọi người tôn trọng, sùng bái, nghe lời, “khi chết đi, kẻ đào huyệt chôn người đó cũng phải khóc người đó nữa”.Loài vật không có dục vọng ấy. Nghiêm quân của tôi khéo nuôi heo và bò, kỳ đấu xảo canh nông nào ông cũng được giải thưởng. ở nhà, ông ghim hết thảy những bằng cấp đó lên trên một tấm lụa trắng, khách khứa lại, ông mở ra khoe. Những con heo thản nhiên đối với những giải thưởng đó cho ông cái cảm tưởng rằng ông rất quan các bậc tiền nhân không có thị dục trở nên quan trọng đó, thì văn minh không có và chúng ta cũng chỉ như loài vật nhu cầu đó mà một thầy ký quèn, trong một tiệm tạp hóa, học lực dở dang, mua những sách luật rách nát, về mải miết học để rồi trở nên một vĩ nhân Lincoln. Các văn hào, thi hào viết được những cuốn sách bất hủ, các ông “vua dầu lửa, xe hơi… trở nên triệu phú đều nhờ thị dục đó đình ít người mà cất ngôi nhà cực rộng lớn, mua chiếc xe hơi kiểu mới nhất, sắm bộ đồ cho hợp thời trang, khoe sự học hành tấn tới của con mình; cũng đều do thị dục đó hết. Cũng chỉ vì muốn thỏa lòng ao ước trở nên một danh nhân, mà biết bao thiếu niên Mỹ đã thành những tướng cướp lợi hại, những tay sát nhân không gớm máu, cho đến nỗi khi chúng bị bắt rồi thì đòi cho được đọc ngay những tờ báo để tiện trong đó người ta tả chúng như những vị anh hùng. Được coi hình chúng trên mặt báo, bên cạnh hình những danh nhân trên thế giới, chúng quên cái ghế điện nó đợi biết tình hình, tư cách một người ra sao, ta chỉ cần xét người đó dùng những phương tiện nào để thỏa mãn thị dục huyễn thỏa mãn nó bằng cách cất ở Bắc Kinh Trung Hoa một nhà thương tối tân để săn sóc hàng triệu người nghèo, mà ông chưa từng và sẽ chẳng bao giờ thấy mặt. Dillinger thỏa mãn nó bằng cách giết người, ăn cướp các ngân hàng. Bị lính công an săn bắt, nó trốn vào một trại ruộng mà tự xưng với người trong trại “Dillinger là ta đây!”. Nó tự đắc được cái danh là “kẻ thù” số một của quần chúng”.Nhiều vĩ nhân trong thế giới cũng mắc cái tật tự khoe mình là quan trọng. George Washington bắt mỗi người phải xưng tụng ông là “Huê Kỳ Tổng thống Đại nhân”. Kha Luân Bố đòi cho được cái danh là “Đề đốc Đại Tây Dương và Phó vương ấn Độ”. Catherine, Hoàng hậu nước Nga, không chịu đọc những thư mà ngoài không đề “Hoàng đế ngự lâm”. Bà Tổng thống Lincoln, một hôm, dữ như cọp cái, quay lại mắng bà Grant giữ dinh Bạch ốc “Sao? Tôi chưa mời mà bà dám cả gan đối tọa với tôi sao?”.Các nhà triệu phú của ta sở dĩ bỏ tiền ra cho Đề đốc Byrd thám hiểm Nam Cực vì Đề đốc hứa sẽ lấy tên của họ đặt tên cho những ngọn núi quanh năm tuyết phủ ở miền ấy. Thi hào Victor Hugo chỉ cầu sao cho người ta lấy tên ông đặt tên cho kinh đô nước Pháp. Và thi hào Anh Shakespeare tuy đã được cả nước Anh tôn sùng mà còn muatước vị để thêm danh giá cho gia đình ông. Có kẻ làm bộ đau, bắt người săn sóc mình, chiều chuộng mình để được thấy mình là quan trọng. Như một cô nọ, hết hy vọng kiếm chồng được, đương khỏe mạnh, hóa ra tật nguyền, nằm hoài ở giường, bắt mẹ già săn sóc trong mười năm, lên thang xuống thang để hầu hạ cơm nước. Bà mẹ kiệt sức, chết. Trong vài tuần lễ, cô ả ủ rũ, bỗng một hôm đứng phắt ngay dậy, trang điểm, rồi… đi lại như hồi giải phẫu bộ óc, thì có một nửa số người điên cũng bình thường như óc chúng ta. Một vị bác học trứ danh nhận thấy rằng phần nhiều những người đó chỉ muốn tìm, trong tưởng tượng, sự thỏa mãn của lòng tự phụ mà hóa điên. Trong đời thực tế, họ tầm thường bao nhiêu, tự thấy mình hèn hạ bao nhiêu, thì trong thế giới tưởng tượng của họ, họ càng tự thấy oai quyền và danh vọng của họ lớn lao bấy nhiêu. Những kẻ đó sướng hơn chúng ta nhiều lắm. Họ đã kiêm được, trong thế giới thần tiên của họ, cách thỏa mãn lòng khát khao danh vọng của họ. Họ ký một tấm chi phiếu một triệu đồng, hoặc viết một bức thư tiến dẫn ta với Hoàng đế Ba Tư rồi vinh hạnh đưa cho có những người vì khát khao danh vọng mà hóa điên như vậy, thì sự biết khen tài năng của những người ở chung quanh ta tất phải là một phép mầu nhiệm vô cùng. Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên. TRANG CHỦ book = được người khác coi ta là quan trọng. Abraham Lincoln nói "Ai cũng muốn được người ta khen mình". Chúng ta đều khát những lời khen chân thành mà than ôi! ít khi người ta cho ta cái đó. - Muốn biết tình hình, tư cách một người ra sao, ta chỉ cần xét người đó dùng những phương tiện nào để thỏa mãn thị dục huyễn ngã. Rockefeller thỏa mãn nó bằng cách cất ở Bắc Kinh Trung Hoa một nhà thương tối tân để săn sóc hàng triệu người nghèo, mà ông chưa từng và sẽ chẳng bao giờ thấy mặt. Dillinger thỏa mãn nó bằng cách giết người, ăn cướp các ngân hàng. Bị lính công an săn bắt, nó trốn vào một trại ruộng mà tự xưng với người trong trại "Dillinger là ta đây!". Nó tự đắc được cái danh là "kẻ thù" số một của quần chúng". Nhiều vĩ nhân trong thế giới cũng mắc cái tật tự khoe mình là quan trọng. George Washington bắt mỗi người phải xưng tụng ông là "Huê Kỳ Tổng thống Đại nhân". Kha Luân Bố đòi cho được cái danh là "Đề đốc Đại Tây Dương và Phó vương ấn Độ". Catherine, Hoàng hậu nước Nga, không chịu đọc những thư mà ngoài không đề "Hoàng đế ngự lâm". Bà Tổng thống Lincoln, một hôm, dữ như cọp cái, quay lại mắng bà Grant giữ dinh Bạch ốc "Sao? Tôi chưa mời mà bà dám cả gan đối tọa với tôi sao?". Các nhà triệu phú của ta sở dĩ bỏ tiền ra cho Đề đốc Byrd thám hiểm Nam Cực vì Đề đốc hứa sẽ lấy tên của họ đặt tên cho những ngọn núi quanh năm tuyết phủ ở miền ấy. Thi hào Victor Hugo chỉ cầu sao cho người ta lấy tên ông đặt tên cho kinh đô nước Pháp. Và thi hào Anh Shakespeare tuy đã được cả nước Anh tôn sùng mà còn mua tước vị để thêm danh giá cho gia đình ông. Có kẻ làm bộ đau, bắt người săn sóc mình, chiều chuộng mình để được thấy mình là quan trọng. Như một cô nọ, hết hy vọng kiếm chồng được, đương khỏe mạnh, hóa ra tật nguyền, nằm hoài ở giường, bắt mẹ già săn sóc trong mười năm, lên thang xuống thang để hầu hạ cơm nước. Bà mẹ kiệt sức, chết. Trong vài tuần lễ, cô ả ủ rũ, bỗng một hôm đứng phắt ngay dậy, trang điểm, rồi... đi lại như hồi trước. ... Đã có những người vì khát khao danh vọng mà hóa điên như vậy, thì sự biết khen tài năng của những người ở chung quanh ta tất phải là một phép mầu nhiệm vô cùng. Đắc Nhân Tâm Nguyễn Hiến Lê dịch Get real time updates directly on you device, subscribe now. Không phải ngẫu nhiên, việc quan tâm đến lòng tự trọng của người khác trở thành một trong những nghệ thuật giao tiếp tinh tế nhất của con người. Bởi, dù ý thức hay không, ai cũng có Thị dục huyễn ngã, và trích lời của bậc thầy về giao tiếp, Dale Carnegie trong cuốn “Đắc nhân tâm”, “Thị dục huyễn ngã là thị dục mạnh nhất của con người”, bởi thế, định luật quan trọng nhất trong giao tiếp chính là “Luôn làm cho người khác cảm thấy sự quan trọng của họ”. Thấu hiểu được điều này, người phụ nữ duyên dáng Leil Lowndes dẫn dắt ta những cách thức nâng cao lòng tự trọng của mọi người chỉ bằng một phương pháp duy nhất sử dụng Phán đoán cảm xúc Emotional Prediction – Phán đoán cảm xúc là đoán định cảm xúc của một người trước khi chính cảm xúc đó diễn ra với họ hoặc bộc lộ ra ngoài. Bằng việc sử dụng và thực hành phán đoán cảm xúc, bạn sẽ biết cách ứng xử cho phù hợp, củng cố sự tự tin và lòng tự trọng của những người đang giao tiếp với bạn. Làm được như thế, lòng yêu mến mà người khác dành cho bạn là món quà tất yếu, và bạn sẽ trở nên tự tin và tinh tế hơn bao giờ hết. Leil Lowndes cho rằng, nguyên tắc hạnh phúc – khổ đau ảnh hưởng đến tất cả các mối quan hệ của chúng ta. Bạn tạo cảm giác hạnh phúc cho ai, thì người đó sẽ có cảm tình với bạn; ngược lại, người đó sẽ trở nên thù hằn, tránh mặt bạn chỉ bởi bạn tạo cho người ta cảm giác không vui vẻ và xúc phạm vào cái tôi, lòng tự trọng của họ. Bởi thế, bạn phải thấu hiểu cảm xúc của người khác, xác định kiểu lòng tự trọng dễ bị tổn thương của họ, để trong bất kỳ tình huống nào, cũng dễ dàng tìm ra cách ứng xử phù hợp với mỗi người. 96 kỹ thuật được gọi là “mẹo nhỏ” mà Leil Lowndes đưa ra trong cuốn sách này sẽ giúp bạn kết nối với người khác thật dễ dàng và, như tên gốc Anh ngữ của cuốn sách “instantly”, tức thì. Chẳng hạn, bạn bối rối và ngại ngần không muốn đến dự một cuộc họp, một bữa tiệc toàn người lạ, Leil Lowndes nói rằng bạn hãy là người đến sớm nhất, gia nhập một nhóm bạn cũng đến sớm giống bạn và sự cô đơn sẽ không còn ngự trị bên bạn nữa. Nếu bạn nhận được card visit của ai đó, bạn hãy làm cho họ cảm thấy mình quan trọng và tự hào về công việc cũng như bản thân họ hơn, qua hành động cầm nó bằng cả hai tay và thỉnh thoảng liếc nhìn tấm card một, hai lần. Hoặc, nếu bạn gặp một người không quen biết trong một cuộc gặp mặt, người đó không thân thiện, và bạn lúng túng không biết nói điều gì; hãy sử dụng chính thông tin trên tấm card bạn nhận được, chú ý từng chút đến thông tin nghề nghiệp, hình vẽ, màu sắc tấm card. Viết thư điện tử đã trở thành thói quen và việc làm hàng ngày của rất nhiều người. Có thể là viết thư trao đổi công việc, hoặc hỏi thăm tình hình của nhau. Nhưng dù thế nào, bạn cũng cần biết một điều bao giờ cũng phải đặt người nhận thư lên trên hết, bằng việc thể hiện những hành động tinh tế như ký tên lá thư bằng chính tên người nhận chẳng hạn, Mình rất mong sớm được gặp cậu, Lara, tìm hiểu và hỏi thăm xem bạn có gì mới mẻ không bằng những thông tin cụ thể và mới mẻ, chứ không phải lời chào hỏi xã giao và thông tin về người nhận đã trở nên quá xưa cũ. Hy vọng sẽ giúp bạn tìm ra cách thức xử trí những tình huống đôi khi khiến bạn xấu hổ không biết làm thế nào một cách thông minh và tế nhị nhất. Samuel Butler – nhà văn Anh quốc sống vào nửa cuối thế kỷ XIX đầu thế kỷ XX 1835 – 1902 từng nói “Người ta bẫy chim bằng cách dùng ống cây để giả tiếng chim hót, còn dụ dỗ con người bằng cách dùng những lời lẽ hay ho để làm họ dễ chịu…”. Đó chính là nghệ thuật của sự quyến rũ, thành công trong giao tiếp và trong cuộc sống riêng tư của mỗi người. Tập Cận Bình và Obama ; Nguồn ảnh internet MỘT CHÚT LẠM BÀN VỀ CÔNG DANH * Tác giả Dương Quốc Việt Theo Sigmund Schlomo Freud 1856-1939 nhà tâm lý học vĩ đại người Đức thì nhân loại mang hai thị dục căn bản nhất, là “tình dục” và “thị dục huyễn ngã” lòng mong muốn được người khác cho mình là vẻ vang, quan trọng. Còn John Dewey 1859 -1952 - nhà triết học, tâm lý học, và cũng là một nhà cải cách giáo dục người Mỹ cho rằng “Thị hiếu mạnh nhất của con người là thị dục huyễn ngã”. Vì thế, có phải chăng khao khát công danh - sang giàu - quyền lực, luôn đi cùng với con người!? Abraham Lincoln 1809 -1865 - tổng thống thứ 16 của Mỹ, ông còn được mệnh danh là người giải phóng vĩ đại, đã từng nói “Ai cũng muốn được người ta khen mình”. Khốn thay được khen, hay được thừa nhận đâu có dễ! Chẳng thế mà người Việt có câu “Được tiếng khen ho hen chẳng còn”. Thế mới thấy cái danh thơm thật nghiệt ngã biết bao!? Nhưng dường như “Được tiếng khen ho hen chẳng còn” còn để lại nhiều thông điệp sâu xa, chẳng hạn như cần phải biết lượng sức mà lập danh, kẻo được danh rồi, thì thân tàn ma dại, hoặc nếu đã dám vì cái danh, thì cũng phải dám chịu, chấp nhận những khổ công hay những mất mát nào đó... Chính nhờ có thị dục huyễn ngã cực mạnh và có giáo dục, nên một người sinh trưởng trong một gia đình nghèo - học vấn dở dang - để chỉ làm một thư ký quèn trong một tiệm tạp hóa, đã mua những cuốn sách rách nát nghiền ngẫm - tự học, để trở thành một vĩ nhân Lincoln. Nhưng có bao nhiêu người được như Lincoln? Thật không khó để nhận ra, trong lịch sử nhân loại biết bao người có cái tài, cái chí và cái đức miệt mài như Lincoln, nhưng không thành được Lincoln, bởi còn vận may, còn thời thế, và nhiều điều kiện khác nữa... Thị dục huyễn ngã không chỉ sản sinh ra những thiên tài chân chính, cùng với tài đức - những khổ công của họ cống hiến cho đời, mà còn sản sinh ra những “quái kiệt”, gây khổ đau nhân loại. Thị dục huyễn ngã cũng không chỉ tạo nên chủ nhân của những tấm bằng, những tấm huy chương đúng giá trị, mà cũng còn cả những chủ nhân không tương xứng. Rồi biết bao vị vua và các vị thủ trưởng tin dùng những kẻ xu nịnh-tâng bốc, dẫn đến tan nát cơ đồ, cũng chỉ vì thị dục này mà ra cả. Cũng do thị dục huyễn ngã mà thời đại nào cũng có những vị quan thanh liêm, nhưng cũng không thiếu những kẻ quan tham tài hèn-đức mỏng. Trong lao động sáng tạo, có mấy tác phẩm được để đời, cũng như có được mấy ai thành danh. Nhưng không sao, thế giới của những đam mê, khát vọng lao động sáng tạo, vẫn không vì thế mà nản lòng, ngưng nghỉ. Bởi dẫu không thành danh, thì người ta vẫn làm nên những giá trị nào đó cho chính cuộc đời mình, tức là “thành nhân” vậy! Và sẽ ra sao trong “chốn công danh”, nếu ở đó xuất hiện những kẻ “ngồi nhầm chỗ”? Đành rằng thị dục huyễn ngã là bản chất của nhân loại, nhưng có mấy người hời hợt - lười nhác - dựa dẫm - thụ hưởng, lại dám liều lĩnh chen chân vào chốn đòi hỏi gắt gao lòng đam mê, tài năng và lao động sáng tạo, để hòng kiếm chác danh lợi!? Cũng như chốn linh thiêng nơi cửa Phật, đâu phải là chốn cho những kẻ còn nhiều ham hố bận lòng. Nhân loại nói chung luôn suy nghĩ như thế, văn hóa và đạo lý của người Việt hàng nghìn năm nay cũng thế. Nhưng tiếc thay, ngày nay ngay cả những nơi, những vị trí tưởng như rất kén người, ấy thế mà vẫn không ít kẻ lọt lưới. Từ lịch sử cho thấy, thị dục huyễn ngã hướng những mục tiêu cá nhân cao cả hay thấp hèn, trước hết bởi thước đo của những giá trị xã hội. Thị dục huyễn ngã cũng có thể được nuôi dưỡng và tác động-phát huy tích cực, cũng có thẻ bị kìm nén, hoặc thậm chí đâu đó còn có khi không muốn thừa nhận, hay bị tác động méo mó. Thị dục huyễn ngã, hạt giống sản sinh ra những cá nhân tốt hay xấu, dường như phụ thuộc vào văn hóa-giáo dục-tín ngưỡng và hoàn cảnh xã hội mà cá nhân ấy được thụ hưởng. Thị dục huyễn ngã là đặc trưng của loài người, mà loài vật không có dục vọng này. Nhờ thị dục huyễn ngã, mà nhân loại ngày càng văn minh, một cá nhân có xuất phát điểm khiêm tốn, có thể nỗ lực vươn lên trở thành người có uy tín cao trong xã hội. Tất nhiên mặt trái của nó, sinh ra những kẻ tàn ác - bất chính, thậm chí như nó cũng đã từng sản sinh ra những kẻ mang trọng tội chống nhân loại, hay những kẻ kéo lùi lịch sử. Cuối cùng tác giả xin được chia sẻ chân thành về bài thơ liên quan đến câu chuyện công danh và cuộc sống dưới đây, được viết gửi cho con trai, khi cậu ấy 30 tuổi, và chuẩn bị được làm cha. GỬI CON TRAI Hà Nội đêm 24-05-2015 Ông nội dạy cha Danh dễ có sẽ tan thành hư ảo Thẫn thờ tiếc nuối hóa thành điên Tiền bạc đến nhanh sớm đội nón ra đi Chỉ còn tấm thân tàn tạ. Bà nội dạy cha Danh do công mà ra Công không xứng ấy chỉ là danh hão Lọc lõi ư? chẳng được đâu con Đảo điên cho lắm - tai ương sẽ nhiều. Cụ nội dạy cha Thiên hạ nhân thiên hạ tài Tầng tầng lớp lớp Chim kêu vượn hót… Kẻ săn mồi rình rập. Nhìn đỉnh cao nhớ vực kia thăm thẳm Mỗi vinh quang một nghĩa địa oan hồn Cánh đồng hoang xương trắng điêu tàn Chỉ một vài khóm hoa bên cỏ dại! Công danh đến ngẫm suy phần phúc phận Phúc chưa dày sao có thể vinh hoa Phận còn mỏng có được chăng phú quý Nợ đời ai trả kiếp phù du?! Vòng luân chuyển kiếp người dâu bể Cha mong con cuộc sống bình thường Vốn công đức phủ bao phần thụ hưởng Thấu nỗi lòng bất hạnh trần ai! Khi gặp may con chớ vội mừng Khi gặp rủi hãy bình tâm hóa giải Cuộc đời dài cha chẳng thể dạy con Con luôn gắng hiểu lòng tạo hóa! Mời thư giãn với nhạc phẩm HƯNG YÊN QUÊ TÔI của Hồng Xương Long phổ thơ Minh Hạnh qua tiếng hát Hồng Xương Long ___________________________________ * DƯƠNG QUỐC VIỆT Địa chỉ Ngách 31/2 phố Phan Đình Giót, quận Thanh Xuân, thành phố Hà Nội. Email duongquocviet . .................................................................................................... - Cập nhật theo nguyên bản tác giả gửi qua email ngày - Bài viết không thể hiện quan điểm của trang Đặng Xuân Xuyến. - Vui lòng ghi rõ nguồn khi trích đăng lại. . .

thị dục huyễn ngã